Người đàn bà uống rượu bằng ngón tay
Thứ sáu, 13 Tháng 1 2017 19:35
Thiếu nữ và đàn ông thì có khác. Bởi vậy, nhìn chung nên giấu tên họ như giấu tình nhân của mình. Mà chỉ nên gọi một tiếng là "chị".
Chị thường ra công viên tập thể dục buổi sáng bằng chiếc xe đạp Nhật kiểu mới, màu mận chín. Mọi người chú ý không phải vì sắc đẹp. Cũng không phải vì là loại người "nửa đàn ông nửa đàn bà”. Đúng hơn ở chị có một phần ba là đàn ông, hai phần ba là đàn bà.
Đôi gò má người này hơi cao như kiểu một mỏm đất bờ sông xa vắng. Còn đôi mắt thật lạ, thu hút người ta như thể một bến nước vỗ sóng không yên...
Nghe nói chị có mấy nét độc đáo: uống rượu thầm về đêm. Chừng nửa đêm đổ be rượu không bật đèn, lấy đốt ngón tay thò vào cốc làm chừng. Thứ hai là việc ăn phở của nữ giới. Không vắt chanh vào bát phở và húp một phần thìa trước khi ăn, cuối cùng lại húp một ít để cho sạch miệng.
Bởi vậy hàm răng của chị rất trắng. Trắng đến lạ lùng.
Hôn nhân đầu tiên của chị theo kiểu "trâu ta ăn cỏ đồng ta" và "cùng chung lý tưởng". Đó là sự pha tạp giữa xưa và nay, không thể nào khác được. Anh này tên Dị. Vùng quê hai người có một bên sông bồi lở. Chàng trai có gương mặt như vòm đất trồi lên giữa bãi sông đó là bí thư đoàn xã. Anh ta cười suốt ngày, đầu húi cao, áo bỏ vào quần, đeo túi sách. Tìm được người như vậy là "ấm vào thân". Hôm cưới chẳng hiểu sao dây pháo chỉ cháy một nửa, nửa còn lại rơi tõm xuống chậu nước mưa. Chẳng ngờ bên ngoài nhộn nhịp vui vẻ, bên trong trống rỗng. Toàn những sổ sách, chỉ thị. Toàn hứa hão. Anh này cường dục về thể xác nhưng ý chí thì như sứa. Lần đó chỉ có họ mạc biết. Bến sông trước nhà mùa nước lên, sạt đến cả mấy sào đất...
alt
Minh họa của Kim Duẩn.

Đó là kiểu trai "oai vỏ ngoài, oải bên trong". Thử tìm một chàng ngược lại xem. Có anh bạn người đất võ Bình Định hay ghé cơ quan. Mặt gầy đen như cột nhà cháy, nghe đâu có võ, anh này tên Dực. Thương binh. Thôi gắn với chàng dù bên ngoài đen nhẻm nhưng bên trong chắc hẳn là chàng trai, có phẩm chất và có võ. Nhưng về ở với nhau thì cái bên trong của chàng như kiệt hết. Chàng lạ lẫm cả ăn, ngủ và đi đứng. Không hiểu làm chồng là thế nào. Thật thương cảm. Hệt cây đèn đất đã cạn. Đám cưới già nửa cơ quan kéo đến.
Anh thứ hai, hỏng. Bỗng có một anh gần như kết hợp được chất đàn ông của hai anh kia. Cơ quan lại ở gần. Tên là Lừng. Lừng là phó cơ quan văn hóa cỡ lớn. Mặt xanh mái vẻ trí thức. Mắt dài như một quả bầu ta. Đi đứng nói cười gần giống Dị, nhưng cao cấp hơn. Vừa học qua một lớp chính trị dài hạn. Mới bước vào nhà đã nghiêng xuống vuốt tóc người yêu một cái, mắt đa tình, nói nhỏ mà xa: "Đi làm muộn vậy em. Sơm sớm lên chứ". Thôi thì non cái này nhưng già cái kia. Dù sao cũng gộp được hai người đàn ông trước đây. Vả lại cái "mác" lúc nàv rất cần. Mình tựa vào đây, chắc ổn một đời. Đám cưới cả cơ quan kéo đến.
Nhưng Lừng rỗng và hèn. Đầu óc sách vở, chỉ thị vẩn vơ hơn cả Dị ngày trước. Anh này như một tấm áp phích gặp mưa lớn, rũ ra. Nửa đêm xách cặp đi khỏi nhà. Hỏng.
Nhiều người bảo chị gớm ghiếc, tuổi cung ái mà đã qua ba bến nước. Thậm chí có người nhiếc đó là con mèo cái lặn ba quãng sông. Ai hiểu lòng chị được. Điểm tựa hôn nhân là do xã hội quy định. Xưa có ruộng sâu trâu nái. Nay "tựa" vào gì? Sức lực, chưa phải. Vàng bạc, chưa phải. Vậy thì chắc là cái trong đầu, cái "được bảo đảm". Lũ bạn gái đều như vậy cả. Nhưng ba cuộc hôn nhân của chị tưởng có cái bảo đảm ấy, thực ra lại là Sứa, là Cây đèn đất, là chiếc Panô. Đêm chị khóc thầm, ướt đầm hơn ba chiếc gối. Và cứ mỗi lần, chị nhúng thêm một đốt ngón tay vào cốc rượu ban đêm. Ngón tay cứ nhúng sâu dần vào đáy cốc. Có người gọi chị bằng cái tên hiện đại là "Kẻ đảo chính hôn nhân". Chẳng biết đâu là oan, đâu là thực...
Khi tâm thần phân liệt, người đàn bà lồng lên theo kiểu đàn ông. Họ có một thứ quật khởi riêng. Thay áo và chuyển nhà. Mua xe mới. Thảy đều mới. Sách nào bảo đàn bà tự đẻ ra mình được, là như vậy. Đàn ông thì phải nhờ có đàn bà mới sinh họ ra được.
Cái số chưa đậu hôn nhân thì tình nhân vậy. Khác hẳn nhiều người đàn bà khác, chị không đi cầu tự bói toán gì cả. Chẳng cần bói toán. "Cưới cả" không xong ắt phải cưới "một nửa" vậy. Chẳng ai nằm yên được thâu đêm. Chị tìm ra công viên chơi cho vui.
Hôn nhân thì phải có tên, còn tình nhân thì xin giấu tên cho chị.
Hôn nhân thường im ỉm, còn tình nhân thì phải thoại nhiều mới vui.
- Anh làm bên rạp xiếc?
- Không, anh bên Hải sản...
Anh này lớn tuổi, gương mặt rất khó tả, mũi khoằm. Tóc nhuộm tóc, chắc nửa thuốc nội nửa thuốc ngoại nên rằn ri như lông báo. Buổi đầu anh đưa khoe khá chân thành hai thứ giấu ở túi: vàng và thẻ đỏ.
- Đàn ông cũng đeo dây chuyền à? Gọi tên nó là gì nhỉ?
- Gia phả.
- Kha khá đây nhỉ?
- Năm, sáu chỉ mà em.
Thực ra đó là chiếc khánh nhỏ, hình trái tim. Hai bên là rồng quấn. Ở giữa là giọt thủy tinh trong suốt giấu tâm ảnh thuở chàng đang trai.
Anh này giấu. Mãi sau mới biết anh ta chính gốc họ Nguyễn bên Quảng Đông. Sau dòng họ bị truy đuổi thế nào chạy lánh sang đất Việt. Xin lấy họ Quách của quan Lang ở La Châu làm họ mình. Bấy giờ không ai biết.
Còn cái thẻ đỏ. Cũng như ba người chồng trước, thực ra chị ít nghĩ đến nó. Thậm chí chị không hiểu nó có dây mơ rễ má gì với những cuộc hôn nhân cuộc đời. Hay chị khác những người đàn bà thông minh và nhạy cảm khác. Họ hiểu sâu Vàng và Thẻ đỏ. Trách gì đời chị khổ.
Bây giờ chuyện đã có chiều âu yếm và lả lơi.
- Muốn mời em đi biển?
- Lỡ cơ quan không đồng ý...
- Đi được. Anh thề!
- Thề bằng gì?
- Bằng tất cả mọi điều...
"Thề" đi. Thì "thề". Vậy là hai cơ thể tựa hẳn vào nhau.
Buổi ra đi cuối hè, ve kêu khản cả tiếng. Anh ta không ra buồn, cũng không ra vui. Tuổi ấy bước đầu được toại nguyện là mặt dễ trơ ra. Hai người đi về phía cao nguyên. Anh ta nói thật:
- Nói thật. Anh làm biển. Nhưng lại muốn đưa em đi một con sông nào nho nhỏ kia...
Hẳn anh ta đã đổi một bà vợ già và một ông thủ trưởng nào đó sắp về hưu. Chị cười. Chẳng là anh ta làm tuyên huấn ở Hải sản. Nghe đâu cũng có tín nhiệm đến tận giờ. Đàn ông mà đã sợ biển thì cũng như đàn bà sợ chuyện ấy...
Hai người đi xe ngựa đến một thị trấn có cái tên nửa ta nửa tầu: Bằng Lâm. Đang đi xe ngựa, lại có một chuyện. Đột nhiên anh ta nhảy xuống như ngã gãy chân. Quán bưu điện nhỏ nhoi dưới lùm cây sao sao. Tiếng hấp tấp gọi dây nói đi xa. Chắc xa đến nghìn dặm. Chị chờ đến sốt cả ruột.
- Báo cáo anh. Em đang đi về phía biển. Công việc chắc ổn.
Chị hỏi:
- Thủ trưởng à?
- Ờ, Cục trưởng...
- Cùng tuổi anh?
- Gã thua anh hai tuổi.
Chị lại cười. Cái thứ ngôn ngữ xưng hô của cơ chế gì đến buồn cười. Trách gì thấp hóa cao, già hóa trẻ, nháo nhào cả.
Trở về thành phố sương mù. Đây là cực điểm của tình nhân. Hai người đã uống rượu thầm trong đêm. Phải nói anh này sinh hoạt có lý và trang nhã hơn mấy anh kia. Đó là cái phần "được đảm bảo bằng vàng", của chiếc khánh anh vẫn đeo ở cổ. Hóa ra xưa biết ái ân hơn nay nhiều. Anh này cường dục hơn cả Dị, người chồng đầu, nhiều lần. Anh ta biết thưởng thức cơ thể, nhắm nháp như ma ăn cỗ. Thỉnh thoảng mệt mỏi có nét thiểu não tựa như Dực, người chồng thứ hai. Khi trở lại mặt người thì lại có nét giống Lừng, anh chàng Panô. Chỉ có vàng ở anh ta là tương đối chân thật, còn cả con người anh ta thì hầu như hoàn toàn dối trá. Hóa ra tình nhân có nghiên cứu và tập hợp mọi nét của hôn nhân. Tình nhân ghê gớm như vậy đấy. Trong sương mù thành phố, đêm chị thấy những hình ảnh đến ghê rợn. Cả ba chồng cũ nhập vào anh này, cùng đè lên chị. Đè lên cả mọi vui buồn, hy vọng, khuyết tật. Cả vật chất và linh hồn. Chị không đứng lên được. Lần dầu tiên, chị biết sợ ân ái. Cái kiểu đàn ông sợ biển.
Đến bây giờ tôi mới nỡ gọi chị là đàn bà. Mà mọi chuyện về đàn bà và đàn ông thì không đơn giản như những điều vừa kể trên đây. Thậm chí đó là loại việc trẻ con của đàn ông và đàn bà. Nhưng sức người ghi chuyện này cũng chỉ mới hiểu đến vậy. Như mới hiểu một canh đầu tiên của một đêm dài...
Sáng ra người đàn bà này lại tức tưởi đi chiếc xe đạp nữ màu mận chín, ra công viên tập thể dục như mọi lần. Tập để sống và yêu. Đây là người đàn bà có hai biệt hiệu. Có người gọi ác là "Kẻ đảo chính hôn nhân". Còn tôi chỉ muốn gọi bằng cái tên dịu dàng rất tình nhân "Bến nước chưa yên"...
Tối qua nghe kể chị lại uống rượu thầm đo bằng đốt ngón tay nhân thế của chị...
 
Đêm tháng 9-1991

Phan Cung Việt

Tin mới hơn:
Tin cũ hơn:

 


Tìm chúng tôi trên Facebook




 



 





Liên kết website

Thống kê truy cập

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm nay10253
mod_vvisit_counterHôm qua18440
mod_vvisit_counterTuần này76502
mod_vvisit_counterTuần trước107125
mod_vvisit_counterTháng này329656
mod_vvisit_counterTháng trước395206
mod_vvisit_counterTất cả28562882
  Hội đồng Biên tập:
Chủ tịch: PGS. TS Nguyễn Văn Việt - Chủ tịch VBA
Các ủy viên:
THS. Nguyễn Tiến Vỵ
Văn Thanh Liêm
GS. TS Đinh Văn Thuận
Nhà sử học Dương Trung Quốc

Phó Tổng biên tập phụ trách:
 
Nhà báo Nguyễn Văn Chương