Chính khách và rượu
Thứ sáu, 13 Tháng 1 2017 19:05
Lịch sử thế giới ghi lại chuyện nhiều lãnh tụ lừng lẫy và chính trị gia huyền thoại nồng nhiệt với rượu.
Chiến binh Ariston giết kẻ thù rồi đưa cái đầu vừa chặt được cho Alexander Đại đế xem, nói rằng phần thưởng theo phong tục ở nước anh ta là một chiếc cốc vàng. Alexander mỉm cười nói: “Đúng, nhưng đó là một chiếc cốc rỗng. Còn ở đây là một cái cốc đầy rượu vang và ta hãy uống mừng vì tình bạn và lòng trung thành của ngươi”. Alexander Đại đế được tôn vinh là một trong những vị tướng thành công nhất, chiến lược gia vĩ đại nhất lịch sử, hoàng đế ấn tượng nhất mọi thời đại.
Thế kỷ IV trước công nguyên, Alexander kế thừa ngai vàng Macedonia từ vua cha Philip II, một người nổi tiếng vì uống rượu và sáng tác ra điệu nhảy cho kẻ say. Con hơn cha, Alexander còn tổ chức Thế vận hội uống rượu ở Ấn Độ. Thay vì chạy, nhảy hoặc chơi thể thao, vận động viên thi nhau nốc rượu vang. Hầu hết người thi đã chết vì say trước khi kịp thấy huy chương. Bên cạnh Olympic kỳ cục này, Alexander Đại đế còn nổi danh bằng việc dùng rượu để khẳng định quyền lực, ứng xử ngoại giao và nhất là rượu không thể thiếu trong các chiến lược xâm lăng. Và cái chết của vị hoàng đế này tốn không ít rượu: chinh phục xong một vùng đất Âu châu xa xôi, Alexander Đại đế qua đời sau khi uống 33 bình rượu vang, lúc đang nắm quyền cai trị đế quốc lớn nhất thế giới.
alt
Franklin D Roosevelt và Winston Churchill

Rượu cũng là vũ khí chính trị sắc bén của Cleopatra. Ngoài vẻ xinh đẹp, duyên dáng trời phú, nữ hoàng Ai Cập còn dùng rượu để quyến rũ cả Julius Caesar và Marc Anthony. Câu chuyện nổi tiếng về bữa ăn tối của Cleopatra và Marc Anthony, nữ hoàng đã thả một viên ngọc quý cho tan vào cốc rượu để uống. Giới nghiên cứu lịch sử ước tính rằng, một cốc rượu 250ml Cleopatra uống như thế có giá khoảng 10 triệu bảng Anh thời nay.
Rượu Madeira có ảnh hưởng lớn với Tuyên ngôn độc lập của nước Mỹ, tất cả ý tưởng tốt đẹp nhất được bàn bạc trong một quán rượu. Khó có thể tin rằng “Tất thảy con người đều sinh ra có quyền bình đẳng” được ký kết bởi một nhà sản xuất rượu, một chủ hãng rượu táo, vài nhà sản xuất bia, một thợ ủ mạch nha và một thợ đóng thùng rượu – với 60 chai vang đỏ, 54 chai Madeira, 22 chai Port, 8 chai rượu táo mạnh và 8 chai whisky... Các nhà lập quốc Hoa Kỳ đều thích rượu. Thomas Jefferson mê mẩn nghiên cứu rượu truyền thống và có công trong việc thiết lập nước Mỹ trở thành quốc gia sản xuất rượu hàng đầu; George Washington nhập lậu rượu rum và làm chủ nhà máy sản xuất bia rượu khi nghỉ hưu; Benjamin Franklin viết luận án về rượu.
alt
Biếm họa về rượu ở Mỹ

Vai trò của rượu trong ngoại giao đã được Đại đế Vladimir của Kiev bàn từ thế kỷ IX. Thích Hồi giáo nhưng không thể chịu nổi giới luật cấm rượu nghiêm ngặt, Vlad đã chọn vodka. Đại đế Vladimir chỉ là một nét độc đáo trên bản đồ chính khách mê rượu của nước Nga. Nữ hoàng Elizabeth (1709-1762) là một hoàng đế điển hình của thể chế Nga hoàng, được dân Nga mến mộ nhất, vẻ đẹp kiêu hãnh của bà làm người ta say sưa – cả nghĩa bóng lẫn nghĩa đen. Sau khi nữ hoàng mất, người ta khám phá nhiều nhà kho ủ rượu bí mật của bà trong và ngoài nước. Và Josef Stalin, vị chỉ huy thấm đẫm vodka suốt cuộc chiến tranh thế giới II, ở điện Kremlin là một chủ tọa bạo ngược trong những bữa ăn tối sa đọa, nốc hơn 30 cốc vodka trước khi đi ngủ, bỏ mặc quan khách nước ngoài ở lại. Đô rượu khủng khiếp của Stalin được thể hiện khi ông uống với Winston Churchill và Franklin D Roosevelt tại Hội nghị Tehran 1943. Roosevelt nổi tiếng là sứ giả của rượu Martini. Chấm dứt lệnh cấm rượu ở Mỹ năm 1933, Roosevelt ăn mừng bằng Martini pha Tanqueray gin, và trong suốt nhiệm kỳ lâu dài ở Nhà Trắng ông duy trì mỗi ngày một giờ dành riêng cho Martini với chiếc bình pha chế bằng bạc. Hội nghị Tehran đầy toan tính và có ý nghĩa quyết định hàng triệu sinh mạng, Roosevelt tự khuấy đá và mời Stalin cốc Martini đầu tiên. Tổng thống Mỹ hỏi Stalin thấy thế nào, tư lệnh nước Nga trả lời “Được. Nhưng lạnh ruột”. Mặc dù ban đầu Stalin lạnh nhạt, nhưng rượu Martini đã chứng tỏ vai trò gắn kết của nó giữa những nhà ngoại giao lão luyện, chính Nikita Khrushchev sau này phải thú nhận Martini là “vũ khí chết người của nước Mỹ”.
Churchill thích uống rượu với Roosevelt, và cũng thích uống khá nhiều với bất cứ ai. Có lẽ là chính trị gia uống rượu dễ dãi nhất lịch sử, Churchill đón nhận hầu như mọi sự mời rượu ở châu Âu. Ông thích champagne - đặc biệt là Pol Roget và uống cạn Armenia brandy do Stalin mời. Churchill bắt đầu mỗi buổi sáng bằng một ly whisky Papa Cocktail. “Không nên uống nước lã, phải thêm whisky vào”. Churchill ngạc nhiên với những người uống rượu whisky nguyên chất, ông nói đùa: “Người ta không thể sống lâu nếu uống như thế”. Ông không chấp nhận người nghiện rượu mất trí: “Tôi được nuôi dưỡng và đào tạo để biết khinh miệt tối đa kẻ say rượu”.
Tổng thống Mỹ Roosevelt, thủ tướng Anh Churchill, nguyên soái Liên Xô Stalin và rượu, đã đánh bại Adolf Hitler. Còn quốc trưởng Đức Quốc xã uống gì? Kẻ độc tài chuyên chế thích uống trà và không bao giờ chạm đến bất cứ thức uống có men say nào.

Trịnh Sơn - Theo Telegraph

Tin mới hơn:
Tin cũ hơn:

 



 



 




Liên kết website

Thống kê truy cập

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm nay3046
mod_vvisit_counterHôm qua14145
mod_vvisit_counterTuần này72739
mod_vvisit_counterTuần trước95394
mod_vvisit_counterTháng này268465
mod_vvisit_counterTháng trước465255
mod_vvisit_counterTất cả27690252