Vùng khí loãng
Thứ sáu, 17 Tháng 3 2017 09:53
Đi qua hàng rào? Giống “người đi xuyên tường” của Marcel Aymé? Ồ không, tôi tầm thường, tôi không tài năng đến thế. Vấn đề ở chỗ tôi chợt nhận ra ở một đoạn hàng rào có một chỗ rộng hơn những chỗ khác. Những hàng rào bao bọc công viên rất đẹp, đều tăm tắp, và nếu thừa thời gian tẩn mẩn đếm thì sẽ thấy mỗi đoạn hàng rào đều gồm hai mươi bốn thanh sắt được hàn cách nhau một khoảng cực đều và được tính toán sao cho không có kẻ nào chui người qua được, kể cả trẻ con, ngoại trừ đứa mới đẻ. Tuy đẹp, nhưng lẽ ra mọi công viên đều không nên có hàng rào, công viên là nơi để vui chơi, thư giãn, là phúc lợi cho mọi người. Ngay chữ “hàng rào” nghe đã thấy khó chịu, và liên tưởng quanh mình đầy những hàng rào, có bức bối không thì bảo nào? Nhưng công viên này lại có hàng rào, vậy là mọi người bắt buộc phải đi qua cổng, qua một vài anh bảo vệ mặt mày không mấy thân thiện. Nhưng cái đoạn rào mà tôi nhìn thấy lại hở ra một khoảng trống, khiến tôi đang đều mắt nhìn phát hiện ra ngay. Thích không? Có một khoảng trống! Cái khoảng trống này lại ưỡn ẹo, lúc nó rộng hẳn ra, lúc nó lại đều như cũ, khiến tôi ngạc nhiên, hình như nó mời tôi vào. Thì vào! Trong cuộc đời, người ta luôn luôn thích trèo rào. Trèo rào, đó là một trò chơi đầy khoái trá, tim đập thình thịch nhưng tâm hồn lại phơi phới. Nó có vẻ lãng mạn hiếm có. Phiêu lưu hiếm có. Cũng giống như ăn vụng. Rất ngon. Cho dù đó là một miếng thịt dai ngoách, hay một miếng cơm nguội đầy cháy. Hay tán gái khi đã có dây chằng dây buộc đầy người chẳng hạn. Còn bây giờ, nhân lúc hai thanh sắt có vẻ không được đoàn kết cho lắm, chúng đang rời xa nhau ra, tôi trèo rào, mắt nhìn quanh, tim đập mạnh, nhưng tôi đã luồn người qua được khe hở giữa hai thanh sắt, và bây giờ tôi đã ở trong công viên. Thế sao lại vào công viên? Ờ, thích thì vào. Ngẫu hứng mà vào. Cuộc đời tẻ nhạt đến kinh khủng, nay có công viên, sao không vào? Vào công viên hay vào rạp chiếu bóng, có khác gì nhau? Khác, mà không khác. Thằng này bảo khác, thằng kia bảo không khác. Tôi thì thấy không khác. Trong rạp chiếu bóng thấy mấy đôi hôn nhau, trong công viên cũng vậy, có nghĩa là không khác. Chỉ có khác là trong rạp chiếu bóng người ta thầm thì, còn trong công viên họ nói rõ to: khiếp, mùi hành ghê bỏ mẹ. Tại sao lại vào công viên vào cái giờ này? Giờ này, mọi công chức mẫn cán đều phải làm việc tận tụy phục vụ nhân dân hoặc phục vụ sếp, còn tôi thì vào công viên. Nhưng không có nghĩa là tôi không phải là công chức mẫn cán. Tôi quá mẫn cán là đằng khác. Bao giờ cũng đi làm đều, không nghỉ ốm, không la cà. Chỉ có mỗi tội là hay cựa quậy, hay bất mãn, thích làm theo ý mình. Tôi là cái đinh ốc lắc lư trong một bộ máy đang uể oải vận hành, đôi khi trục trặc, và sếp luôn bảo là do các nguyên nhân khách quan, ngoài ý muốn của sếp. Nhưng hôm nay cái đinh ốc bị văng ra mất rồi.
alt
Minh họa của Đặng Hồng Quân

Chuyện bắt đầu xảy ra lúc sáng. Nói luôn, tính tôi, khi chạy xe, vốn không được “ngoan” lắm. Thỉnh thoảng rú ga, cái xe vọt như tên bắn, vượt trái, vượt phải, lấn đường, có lần lao cả vào đường cấm. Nhưng chỉ được một lúc hứng khởi. Sau đó lại rề rà uể oải bò từng đoạn đường như thiếu xăng. Cái trò này tự tôi rất biết. Không phải tự dưng muốn thế. Mà do cái luồng suy nghĩ lúc đó nó điều khiển. Cái đầu hứng khởi, xe bon ngay. Cái đầu buồn bã, tay ga uể oải ngay. Lần này, đầu đang hứng khởi, xe chạy như hóa rồ. Bỗng nhiên, cảnh sát giao thông tuýt còi. Giơ tay lên vành mũ. Một tín hiệu không mấy tốt lành. Chào trịnh trọng, ắt là mình ăn phạt, tôi nghĩ. Ở cơ quan cũng vậy. Cứ lần nào sếp trịnh trọng gật đầu với mình, y như lần đó mình sắp ăn đòn. Đàn bà cũng vậy. Ôi anh, xinh trai thế, có nghĩa là sắp bị ăn chưởng. Cảnh sát giao thông, sếp, đàn bà… Giống nhau tuốt. Thở dài. “Cho xem giấy tờ”, giọng rất lạnh. Sếp: “Dạo này có khỏe không?” Đàn bà: “Anh thật đáng yêu, nhỉ?” Nhưng bất đồ có một cậu choai đèo một cô chíp phóng vèo tới. Anh cảnh sát mặc tôi đứng đấy, chạy ngay ra giữa đường, giơ gậy. Rồi chào. Mày chết nhé, tôi nghĩ. Giọng chíp lanh lảnh. Giọng choai càu nhàu. Mãi sau, choai chíp dắt xe vào lề đường. Tôi đang đứng đợi. Giữa đường. Sau vụ kia chắc đến vụ tôi. Nhưng cảnh sát giao thông lại vẩn vơ nhìn ra xa, như đang mơ mộng hoặc tăm tia một tên phạm luật khác. Lâu lắm lâu lắm, anh ta quay lại, nhìn thấy tôi và ngạc nhiên. “Đứng đấy làm gì? Sao không đi đi?” Thì đi! Và nảy ra câu hỏi: Ơ kìa, anh ta tuýt còi bắt mình dừng, sao lại hỏi “Đứng đấy làm gì?” Có vẻ như anh ta quên bẵng chính anh ta đã bắt mình dừng giữa đường. Câu hỏi lằng nhằng trong đầu cho đến khi tôi đến cơ quan. Cho đến khi bước vào thang máy. Cho đến khi bước vào phòng, ngồi xuống bàn làm việc. Cho đến khi mở máy tính xem hôm nay sếp có chỉ thị làm việc gì không. Tuyệt nhiên không. Nhìn quanh. Thằng nào thằng ấy áo vắt lưng ghế, cà vạt trễ, cốc nước trên bàn không kịp uống, mặt cắm vào máy tính. Cuộc đời đẹp đẽ phải chăng là như thế: áo vắt lưng ghế, cà vạt trễ, mặt cắm vào máy tính? Có vẻ như hôm nay là một ngày bận rộn. Có vẻ như hôm nay sếp giao đầy việc cho mọi người, ngoại trừ tôi. Sếp quên, hệt như cảnh sát giao thông. Một váy ngắn chạy ra chỗ máy photocopy. Vấp vào chân tôi. Câu nói buột ra: “Cái chân bàn chết tiệt”. Hóa ra, chân mình là chân bàn? Tôi kêu “ái, đau quá”. Váy ngắn không mảy may xúc động. Không có lời xin lỗi. Tức mình, hừ một cái, kiểu đe dọa. Nàng không sợ. Quá tức, ngáp một cái thật to. Nàng không thèm liếc. Sếp ngồi bàn trong cùng không phản ứng. Lũ đồng nghiệp chắc nghĩ thằng này lúc nào chả ngáp, để ý làm gì cho mệt người. Tức tối, tôi đứng dậy, đi dọc phòng, đi ngang phòng, gõ mạnh đế giày xuống sàn, cũng chẳng ai phản ứng gì. Đinh ốc bị lỏng mà chẳng ai biết. Chẳng ai cần biết. Nhưng việc vẫn chạy kia mà? Tính tôi ẩu, nên nghĩ, đã lỏng, cho mày long ra luôn. Tôi ra khỏi phòng. Chả ai để ý. Ra khỏi cơ quan. Cũng chả ai để ý. Thậm chí vẫy vẫy tay, cũng chẳng ai buồn đáp.
Và thế là tôi đang ở đây, trong cái công viên đẹp đẽ này. Nhờ có hai thanh chấn song sắt tự nhiên ghét nhau, tách nhau ra cho tôi chui vào.
Công viên gì toàn ông bà già với lũ choai. Đầu này có một ông già đang tán một bà già. Đi ngang qua, nghe lỏm, chủ đề: chiến tranh thế giới lần thứ tư. Chỗ kia hai học trò mặc áo đồng phục mặt bấm ra sữa cũng đang tán nhau, chủ đề: làm thế nào để trở thành người lớn, và ăn kem que có phát triển tình dục không. Sau đó ông già chụp ảnh bà già, thiếu niên chụp ảnh thiếu nữ. Tôi lôi smartphone ra, tự chụp ảnh mình. Giở ra xem, thấy ngây ngô tệ. Vai nâng một cái đầu rỗng. Chắc vì chẳng có chủ đề nào. Tệ hại thật. Tại sao người ta luôn luôn phải có một chủ đề nào đó mới sống được? Hôm vừa rồi nằm xem tivi, một ông đạo mạo sau khi thuyết trình một hồi về cái gì đó quan trọng lắm, kết luận một câu: nhân đây, tôi sáng tác được bốn câu thơ như sau… Say sưa đọc, mắt lim dim. Tôi phá lên cười, cả bốn chân tay đều dùng để đập thình thình lên mặt giường. Tôi vừa nghĩ đến đàn bà, hay mình cũng nảy ra bốn câu thơ? Thiên hạ làm thế hết mà? Nhưng thiên hạ không vào công viên theo lối trèo rào vào giờ đi làm.
Tôi đi trên con đường lát đá dọc bờ hồ. Phát hiện thêm có một nhóm đang tập múa, ồ không, đó là aerobics. Những cánh tay ẻo lả giơ bên phải, chân trái ngoáy, chắc rất có lợi cho sức khỏe. Góc kia một đám tập tành, tay quay tít mấy cái vòng thể dục, có người ưỡn lưng, có người giang tay từ từ quay tròn. Họ đang hứng lấy nguyên khí của vũ trụ, hình như lý thuyết nói như vậy. Tôi hít một hơi dài, nguyên khí của vũ trụ chui tọt vào người, thấy sảng khoái hẳn. Lại có đám già hoa chân múa tay đang bàn chuyện thế sự, cứ làm như mình là tổng thống hết. Mệt quá. Đi qua một lão đang thuyết trình, tôi chu môi, nhăn mũi, cố tình cho lão nhìn thấy. Cứ tưởng làm thay đổi thế giới được à, còn lâu nhé. Lão tròn mắt nhìn tôi. Nếu lão ít tuổi hơn, chắc sẽ có màn đấm nhau hay chém giết, dân ta hiện đang có mốt ấy mà. Nhưng tôi không sợ. Tôi cũng sẵn sàng chém giết. Vượt qua họ, thấy tĩnh lặng hẳn. Con đường lát đá đưa tôi đến bên kia bờ hồ, nơi còn tĩnh lặng hơn. Cái hồ rất to, sóng lăn tăn, nhìn rất khoái mắt. Đến mức chỉ muốn nhảy ùm xuống tắm một phát cho đã. Nhưng người ta cấm, không cho câu cá, cũng không cho tắm. Thông thường những gì cấm đều kích thích con người ta vi phạm đúng cái điều cấm ấy. Đi qua biển cấm đái chẳng hạn, tự nhiên thấy bụng dưới cuộn lên, thèm tè đến chết đi được. Cho nên, thay vì cấm, hãy khuyến khích. Tỷ dụ: trưng biển “hãy đái ở đây đi, vui lắm”, tôi cá một ăn mười là trong mười thằng chỉ có một thằng muốn vạch quần, còn chín thằng nhổ chín bãi nước bọt. “Ông nhầm rồi”, bỗng có tiếng thầm thì bên tai. Ai đấy nhỉ, ai mà lại có thể đọc được suy nghĩ trong đầu tôi? Mà toàn những suy nghĩ bậy bạ? “Nếu làm thăm dò với mẫu ngẫu nhiên, tỷ lệ sẽ khác đấy”. Ngoảnh sang, thấy một người đàn ông xanh lét cao ngẳng đang đi bên cạnh, nét mặt tươi rói. Gã này có vẻ nhà khoa học, mở mồm ra là thăm dò, là tỷ lệ. Không nói chuyện với nhà khoa học, lũ này ngu lắm, vừa rồi có đợt phong hàm giáo sư, nhặt ra chỉ trông được có một phần ba, dùng được có một phần năm. Xanh lét phá lên cười: “Ông cũng thích tỷ lệ mà?” Ờ nhỉ, tôi cười, hóa ra trong máu mình cũng có tý khoa học như ai, thế mà lại chửi họ. Trong máu dân ta có đủ thứ, từ nhà khoa học đến du côn, Xanh lét bảo. Tôi cười, thằng cha này thú vị. Dàn hòa: “Đang đi bộ thể dục à?” Gã gật đầu xác nhận, không hiểu sao gã lại có thể đi rất đều chân nhịp nhàng với nhịp bước của tôi. Thôi cũng được, cả cơ quan chẳng ai nhận ra tôi, anh cảnh sát quên phéng tôi, thì đã có anh chàng xanh lét này đi bên cạnh chuyện trò cũng là điều tốt. Đang buồn đây. Buồn à? Ừ. Thế có ra đảo chơi không? Gã rủ rê. Làm gì có đảo ở cái công viên này? Thế mà có đấy, không nhìn thấy à? Tôi nhìn theo cái chỉ tay của gã, quả nhiên thấy có một cái đảo bé tý nằm giữa hồ.
Vậy là, trong công viên có một cái hồ, giữa hồ có một hòn đảo. Bé tý, nhưng bao bọc xung quanh là nước, thì cũng đúng định nghĩa là đảo. Nó có thể có tên, cũng có thể không tên. Nếu có, thì thường người ta hay đặt tên là đảo Hạnh Phúc, đảo Thống Nhất, đảo Cô Đơn, hay gì gì đi nữa tùy thuộc trạng thái hứng chí hay ảo não của Hội đồng đặt tên đảo. Đằng này, Xanh lét bảo, đảo này là đảo không tên. Không tên cũng có nghĩa là có một cái tên, tên đó là “Không tên”. Xanh lét phá ra cười, bảo ông thú vị như tôi. Không tên, có nghĩa là không có Hội đồng ở đây. Không có Hội đồng là loạn ngay, tôi bảo. Bọn nha sỹ sẽ muốn mình bị sâu răng, bọn kỹ sư muốn đồ đạc nhà mình hỏng, mấy ông giáo sư chỉ muốn học trò ngu để dậy dỗ… Xanh lét đồng tình: chỉ có bọn ăn cướp là muốn mình giàu có. Chúng tôi ha hả cười, Xanh lét có vẻ có khiếu hài hước. Đi cùng gã cũng được, chí ít gã cũng nhận ra mình, không như sếp, không như đàn bà. Thì cùng gã ra đảo chơi! Nhưng ra bằng cách nào, bơi à? Ở đây, người ta cấm bơi. Xanh lét lại cười ròn rã, ông vừa bảo đấy thôi, càng cấm thì người ta càng thích làm đúng cái điều cấm ấy. Loài người quy ước cấm ngoại tình, nhưng ngoại tình sướng không thể tả nổi, đúng không? Và thằng nào cũng muốn? Ờ, tôi nói, nhưng tớ không biết bơi. Không sao, Xanh lét nói, ta bay! Và thế là, Xanh lét ôm ngang người tôi, nhún chân, bay là là mặt nước hồ. Thích không? Trong lúc bay, gã hỏi. Thích, tôi trả lời, cuộc đời buồn lắm, tẻ nhạt đến không chịu nổi, nay được bay, khoái lắm.
Bay được một tẹo thì gặp phải một vùng khí loãng, hai chúng tôi rơi hẫng, nhưng Xanh lét đã khéo léo đậu xuống đảo.
Trên đảo, không khí đúng là loãng thật. Nó không chật ních như ở cơ quan tôi, hay trong nhà tôi, hay trên đường phố nơi ngày nào tôi cũng phải bươn chải. Tôi với Xanh lét nằm dài trên hòn đảo bé tý, đầu chạm bờ đảo bên này, chân chạm bờ đảo bên kia, bồng bềnh bồng bềnh cực kỳ thú vị…

Truyện ngắn của Tô Hải Vân
 


Tìm chúng tôi trên Facebook




 



 






Liên kết website

Thống kê truy cập

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm nay3127
mod_vvisit_counterHôm qua15975
mod_vvisit_counterTuần này34628
mod_vvisit_counterTuần trước82367
mod_vvisit_counterTháng này183929
mod_vvisit_counterTháng trước416233
mod_vvisit_counterTất cả28021949