Rượu trong thơ
Rượu trong thơ
Thứ tư, 30 Tháng 8 2017 14:33
Trong các loại hình Văn học – Nghệ thuật, hình như chỉ có Thơ là bầu bạn vong niên cùng Rượu. Từ Tàu sang đến xứ ta, và kể cả bên Tây, ở đâu có thơ là có rượu.
Cô Kiều của cụ Nguyễn Du đã có vài lần rượu khá đặc biệt:
- Lần cùng Thúc Sinh và Hoạn Thư
Vợ chồng chén tạc chén thù
Bắt nàng đứng trực trì hồ hai nơi
Bắt khoan, bắt nhặt đến lời
Bắt quỳ tận mặt, bắt mời tận tay

- Lần đoàn tụ cùng Kim Trọng, Thuý Vân và Vương Quan
Đủ điều trong khúc ân cần
Lòng xuân phơi phới chén xuân tàng tàng

- Lần đối ẩm cùng Kim Trọng
Thêm nến giá, nối hương bình
Cùng nhau lại chuốc chén quỳnh giao hoan
alt
Theo Cao Bá quát (1809-1853) thì:
Phong tiền tửu điếm hữu mỹ tửu
Tỉnh giả thường thiểu, tuý giả đồng
Về nghĩa có thể hiểu:
(Hễ) quán rượu ở đầu gió có rượu ngon
(Thì) ít người tỉnh mà vô số người say

Nguyễn Bỉnh Khiêm (1491-1585) mong:
Bàn cờ, cuộc rượu, vườn hoa cúc
Bó củi,cần câu,chốn nước non

Nguyễn Công Trứ (1778-1858) cho rằng:

Ai say, ai tỉnh, ai thua được
Ta mặc ta mà ai mặc ai

Hay:

Còn trời, còn nước, còn non
Còn cô bán rượu ta còn say sưa

Nguyễn Khuyến (1835-1909) từng:

Trổ tài muốn học ông say
Thì ba trăm chén dốc ngay cạn bầu

Trần Huyền Trân (1913-1989) tâm sự với Tản Đà:

Cụ hâm rượu nữa đi thôi
Be này chừng sắp cạn rồi còn đâu
Rồi lên ta uống với nhau
Rót đau lòng ấy, vào đau lòng này

Thâm Tâm (1917-1950) quả quyết:

Người đi! Ừ nhỉ, người đi thực
Mẹ thà coi như chiếc lá bay
Chị thà coi như là hạt bụi
Em thà coi như hơi rượu say

Xuân Diệu (1916-1985) từng nâng chén men tình:

Anh lại nâng chén nước
Mời em nhắp môi cho
Em ơi, đừng uống hết
Kẻo say chết bây giờ

Ở Thủ Đô với ché rượu cần Tây Nguyên, Vũ Duy Thông viết:

Lấy đâu nước suối rừng sâu
Thì múc nước máy đổ vào ché thôi
Hư thì cũng đã hư rồi
Chẳng hư sao hỏng một đời vì thơ

Hoàng Trung thông hiểu:
...Bạn uống rượu lòng ta không thể chán
Ta thương ta, thương người xa thương thầm

Đỗ Bạch Mai vừa tưng, vừa tỉnh:
Em là rượu hay em là nước mắt
Rượu đắng cay và nước mắt mặn mòi

Võ Thanh An tỉ tê:

Chén vui, mừng run rẩy
Chén buồn, bước liêu xiêu

Cao Như Dương muốn:

...Ta gom thu hết vào trong rượu
Rót vào quên lãng một bầu cay

Trong rừng đêm, con tầu chở Vũ Hoàng Chương cũng say nốt:
Khói tuôn mờ trắng đêm thâu
Men rừng say một con tầu ngả nghiêng

Nguyễn Quang Thiều với vò rượu rắn:
Rượu câm lặng chở những linh hồn rắn
Người say hát lên bằng nọc độc của mình

Văn Cao thương dân nhậu đang mất dần thời gian sống:
... Uống rỗng những thùng bia
Uống đến hết một ngày đang hết
Uống đến hết một năm sắp hết
Còn liếm môi...
........

Theo thivien.net


Tin mới hơn:
Tin cũ hơn:

 


 
 








 

Liên kết website