Lục Ngạn - vùng nguyên liệu tiềm năng cho ngành chế biến hoa quả và đồ uống
Thứ ba, 10 Tháng 4 2018 17:11
Nhắc đến huyện Lục Ngạn (tỉnh Bắc Giang) là người ta nghĩ ngay tới đặc sản vải thiều. Bên cạnh đó, những năm gần đây, Lục Ngạn còn chuyển dịch và mở rộng cơ cấu cây trồng, nhất là phát triển thêm diện tích trồng cây ăn quả có múi như: Cam Vinh, Cam Canh, bưởi Diễn,…mang lại hiệu quả kinh tế cao. Đây là vùng nguyên liệu có tiềm năng lớn ngành chế biến hoa quả và đồ uống khu vực phía Bắc.
alt
Vùng nguyên liệu có tiềm năng lớn

Với diện tích hơn 26.000ha trồng cây ăn quả, huyện Lục Ngạn trở thành vùng trồng cây ăn quả lớn nhất miền Bắc. Với lợi thế về thổ nhưỡng của vùng đất Lục Ngạn, sự chuyển đổi cơ cấu cây trồng và ứng dụng khoa học kỹ thuật, công nghệ cao đã giúp người dân nơi đây có những mùa hoa quả bội thu, góp phần xóa đói giảm nghèo, vươn lên làm giàu.

Có lẽ, bất kỳ ai khi đến Lục Ngạn cũng ấn tượng với hình ảnh những mảnh đồi như các vệt mầu đa sắc được dệt lên từ các cây ăn trái đang nở rộ hoa, nhất là vào mùa quả chín. Từ lâu, Lục Ngạn đã được biết đến với thương hiệu vải thiều ngon nức tiếng, là niềm tự hào của người dân nơi đây. Không những vậy, những năm gần đây, huyện Lục Ngạn còn đẩy mạnh phát triển vùng chuyên canh trồng cây ăn quả có múi (cam, bưởi) cho giá trị kinh tế cao, ngày càng có vai trò quan trọng trong cơ cấu các loại cây ăn quả của huyện. Năm 2016, tổng giá trị thu từ cây ăn quả của Lục Ngạn đạt gần 3.000 tỷ đồng. Hiện nay, huyện có gần 4.000ha diện tích cây có múi (trong đó: cam 2.316ha, bưởi 1.294ha…), giá trị doanh thu năm 2016 ước đạt khoảng 700 - 800 tỷ đồng/năm. Ông Nguyễn Thanh Bình - Chủ tịch UBND huyện Lục Ngạn cho biết, từ những năm đầu đổi mới, vải thiều là cây xóa nghèo cho nông dân và hiện nay lại là cây giúp nông dân làm giàu. Đến nay, Lục Ngạn còn sở hữu vùng cây ăn quả có múi với giá trị kinh tế lớn, đóng góp tích cực vào sự tăng trưởng kinh tế của huyện nói riêng và của tỉnh Bắc Giang nói chung.

Hiếm có vùng đất nào lại có nhiều tỷ phú nông dân như Lục Ngạn. Xã nào trồng càng nhiều hoa quả thì xã ấy ngày càng giàu có, khang trang. Đến xã Quý Sơn, hiện ra trước mắt chúng tôi là hàng nghìn hecta cây ăn quả được trồng phủ kín ở hầu hết các diện tích vườn đồi. Nơi đây, mô hình trồng cây có múi đang phát triển nhanh chóng, nhiều mô hình cho giá trị thu nhập cao từ 500 triệu đến 1 tỷ đồng, thậm chí có mô hình cho thu nhập trên 2,5 tỷ đồng. Trên vựa cam rộng 8ha đang vào vụ chín, ông Nguyễn Văn Chính (thôn Nhất Thành) phấn khởi cho biết, nhờ mạnh dạn đầu tư trồng cam đường Canh, cam Vinh mà thu nhập của gia đình ổn định từ 2 - 3 tỷ đồng/năm, đời sống từng bước được cải thiện.

Chỉ tính riêng xã Quý Sơn đã có hơn 2.000ha cây ăn quả các loại, ngoài cây ăn quả chủ lực là vải thiều, xã còn có khoảng 423ha cây có múi, trong đó 350ha đã cho thu hoạch. Từ năm 2011 đến nay, nông dân Quý Sơn đã chuyển đổi một phần diện tích vải thiều, lúa có năng suất, chất lượng hiệu quả kinh tế không cao sang trồng cây ăn quả. Xã đã xây dựng và triển khai được 8 mô hình: Bưởi Diễn, bưởi Quế Dương, bưởi đào đường, bưởi Hoàng, cam Vinh, cam V2, cam đường Canh. Qua so sánh của người sản xuất, cam đường Canh cho thu nhập gấp nhiều lần so với cây lúa cũng như một số cây ăn quả khác trước đây bà con trồng. Nhờ vậy, đời sống nông dân trên địa bàn ngày càng được cải thiện. Ông Bình cũng cho biết, trong những năm tới huyện Lục Ngạn sẽ tập trung mở rộng diện tích trồng cây ăn quả có múi (655ha cam và 190ha bưởi) tại các khu vực đồi, bãi, đất ven sông. Song song với mở rộng diện tích, huyện cũng sẽ đầu tư nâng cấp các tuyến đường giao thông, hệ thống kênh mương, thủy lợi, đáp ứng nhu cầu sản xuất cho nông dân để phát triển bền vững. Phấn đấu hoàn thành mục tiêu đến năm 2020, Lục Ngạn trở thành vùng cây ăn quả trọng điểm cấp quốc gia.

Cần hóa giải nỗi lo “được mùa thì mất giá”
Thực tế, những người dân Lục Ngạn đã từng trải qua nhiều phen lo lắng khi mở rộng diện tích trồng và tăng sản lượng cây ăn quả nhưng bà con vẫn bị thương lái Trung Quốc mua ép giá. Nghịch lý “được mùa mất giá” vẫn tái diễn. Vì thế, cần phải thực hiện nhiều giải pháp đồng bộ để hóa giải nỗi lo “được mùa thì mất giá”. Trong đó, cần tránh việc phát triển diện tích cây ăn quả một cách ồ ạt, vỡ quy hoạch dẫn đến sản lượng, chất lượng kém, ảnh hưởng giá trị thương hiệu. Thay vào đó cần đầu tư để phát triển, nâng cao năng suất, chất lượng sản phẩm. Tìm kiếm thị trường tiềm năng, ổn định cho nông sản. Hiện nay, trái cây có múi trồng ở Lục Ngạn, nhưng vẫn phải để kèm tên ở địa danh cũ (như: bưởi Diễn, cam đường Canh, cam Vinh,…) do chưa có thương hiệu riêng. Việc xây dựng thương hiệu cho trái cây Lục Ngạn là giải pháp cần thiết, vì sản phẩm đã tự khẳng định bằng chất lượng cũng như sự kiểm chứng giá trị từ thị trường và người tiêu dùng. Tạo vùng nguyên liệu song song với việc xây dựng thêm các nhà máy chế biến quả và đồ uống hoa quả công nghệ cao.
alt
Theo báo cáo của Tập đoàn nghiên cứu thị trường Euromonitor, Việt Nam là thị trường đứng thứ 3 về hoạt động kinh doanh dịch vụ thực phẩm đồ uống tại khu vực ASEAN. Điều này cho ta thấy, tiềm năng của thị trường tiêu thụ thực phẩm - đồ uống trong nước và các nước trong khu vực là vô cùng lớn. Đặc biệt trong xu thế hội nhập hiện nay sẽ là cơ hội tìm kiếm mở ra nhiều cánh cổng giao thương giá trị cho các nguồn nguyên liệu và hoa quả của Lục Ngạn nói riêng và Bắc Giang nói chung. Vùng nguyên liệu cây ăn quả ở Lục Ngạn là nơi có tiềm năng lớn để thu hút các nhà đầu tư xây dựng nhà máy chế biến hoa quả, sản xuất đồ uống phục vụ thị trường trong nước và xuất khẩu.

Đức Hiệp


Tin mới hơn:
Tin cũ hơn:

 



 





Liên kết website

Thống kê truy cập

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm nay1339
mod_vvisit_counterHôm qua8312
mod_vvisit_counterTuần này9651
mod_vvisit_counterTuần trước65255
mod_vvisit_counterTháng này167679
mod_vvisit_counterTháng trước339900
mod_vvisit_counterTất cả24440149